và các nguyên tử tạo thành hình hài trở nên bị phân ly khỏi nhau, và được phân giải vào trong nguồn chứa tinh chất để được thu thập lại khi đúng lúc. Tình trạng này được mang lại dần dần bởi các giai đoạn mà chúng ta biết, đó là:
and the atoms composing the form become dissociated from each other, and are resolved into the reservoir of essence to be re-collected again when the hour strikes. This condition is brought about gradually by stages of which we are aware:
Giai đoạn thứ nhất, là sự triệt thoái của sinh lực trong thể dĩ thái ra khỏi nhục thân gồm 3 phần (đặc, lỏng và hơi), và kết quả là “việc rơi vào tình trạng thối rữa” và trở nên “bị phân tán thành các yếu tố”. Con người biểu lộ bên ngoài mất dần, và không còn được nhìn thấy bằng mắt trần nữa, mặc dầu vẫn còn ở trong thể dĩ thái của y. Khi nhãn thông dĩ thái được phát triển, ý nghĩ về cái chết sẽ chiếm lấy các tỷ lệ rất khác nhau. Khi một người có thể được thấy đang hoạt động trong thể dĩ thái hồng trần của y bởi đa số nhân loại, việc buông bỏ nhục thân sẽ được xem như chỉ là một “sự thoát ra” (“a release”).
The first stage is the withdrawal of the life force in the etheric vehicle from the threefold (dense, liquid and gaseous) dense physical body and the consequent “falling into corruption,” and becoming “scattered to the elements.” Objective man fades out, and is no more seen by the physical eye, though still in his etheric body. When etheric vision is developed, the thought of death will assume very different proportions. When a man can be seen functioning in his etheric physical body by the majority of the race, the dropping of the dense body will be considered just a “release.”
Giai đoạn kế tiếp, là việc triệt thoái sinh lực ra khỏi thể dĩ thái hay là cuộn dây dĩ thái (coil), và sự mất sinh lực của nó. Cuộn dây bằng chất dĩ thái này chỉ là phần mở rộng của một trạng thái của sutratma hay sinh mệnh tuyến (thread), và tuyến này được dệt bởi Ego từ bên trong thể nguyên nhân giống như một con nhện nhả tơ. Nó có thể được thu ngắn hoặc kéo dài tùy ý, và khi giai đoạn pralaya đã được quyết định, thì tuyến ánh sáng này, hay tuyến của lửa thái dương (chú ý từ ngữ “solar”, thái dương) được triệt thoái, và được gom lại vào cõi phụ nguyên tử (cõi phụ cao nhất – ND) nơi mà nó vẫn sẽ cấp sinh khí cho nguyên tử thường tồn và giữ cho nguyên tử này được kết nối với thể nguyên nhân. Các xung lực sự sống lúc bấy giờ − trong chừng mực liên quan đến cõi trần – được tập trung vào trong phạm vi nguyên tử.
The next stage is the withdrawal of the life force from the etheric body or coil, and its devitalisation. The etheric coil is but an extension of one aspect of the sutratma or thread, and this thread is spun by the Ego from within the causal body much as a spider spins a thread. It can be shortened or extended at will, and when the period of pralaya has been decided upon, this thread of light, or of solar fire (note the word “solar”) is withdrawn, and gathered back to the atomic subplane where it will still vitalise the permanent atom and hold it connected within the causal body. The life impulses are then—as far as the physical plane is concerned—centralised within the atomic sphere.
Giai đoạn thứ ba, là sự triệt thoái của sinh lực ra khỏi thể cảm dục, sao cho thể đó tan rã theo một cách tương tự, và sự sống được tập trung bên trong nguyên tử thường tồn cảm dục. Nguyên tử này đã có được một sự tăng gia sinh lực qua cuộc sống hồng trần, và được thêm sắc thái qua kinh nghiệm cảm dục.
The third stage is the withdrawal of the life force from the astral form so that it disintegrates in a similar manner and the life is centralised within the astral permanent atom. It has gained an increase of vitality through physical plane existence, and added colour through astral experience.
Giai đoạn cuối cùng đối với nguyên tử con người, là sự triệt thoái của nó
The final stage for the human atom is its withdrawal
