Thứ nhất, các Ngài mang lại sự hợp nhất của Chân Ngã thiêng liêng với phàm ngã. Điều này đã được bàn đến.
Primarily, they bring about the union of the divine Ego and the lower personal self. This has been dealt with.
Thứ hai, các Ngài hoạt động thông qua các nguyên tử thường tồn hạ trí, ghi khắc lên nguyên tử đó cái phần, vô cùng nhỏ như nó vốn là, của mục tiêu Thượng Đế mà cá nhân có thể tiến hành trên cõi trần. Lúc đầu, ảnh hưởng của các Ngài được đồng hóa một cách vô thức, và con người đáp ứng với thiên cơ một cách mù quáng và thiếu hiểu biết. Về sau, khi sự tiến hóa tiếp nối, công việc của các Ngài được con người nhận biết trong một sự hợp tác hữu thức với cơ tiến hóa.(ccxxxvii) Sau cuộc điểm đạo thứ ba, khía cạnh ý chí, hay mục đích, chiếm ưu thế.
Secondly, they work through the mental units, impressing upon the atom that portion, microscopic as it may be, of the logoic purpose which the individual can work out on the physical plane. At first their influence is unconsciously assimilated, and the man responds to the plan blindly and ignorantly. Later, as evolution proceeds, their work is recognised by the man in a conscious co-operation with the plan of evolution. (ccxxxvii) After the third initiation, the will or purpose aspect predominates.
Ở đây có thể ghi nhận là chính mãnh lực dương của các Manasadevas tạo ra sự điểm đạo. Chức năng của các Ngài được tiêu biểu bởi vị Hierophant. Khi nhìn thấy phía trước Ngài hiện thể cho buddhi, Ngài chuyển điện thế (voltage) từ các cõi cao qua cơ thể Ngài, và nhờ Thần Trượng (được nạp với mãnh lực trí tuệ dương) truyền năng lượng trí tuệ cao này cho vị điểm đạo đồ để vị này có khả năng biết một cách hữu thức, và nhận thức kế hoạch đối với trung tâm–nhóm (group-centre) của y nhờ sự kích thích được tăng lên hết mức. Lực này giáng xuống từ vi tử thường tồn thượng trí, xuyên qua antaskarana, và được hướng đến bí huyệt nào mà vị Hierophant (Chủ Lễ) – theo Định Luật – thấy nên được kích thích. Ngài làm ổn định thần lực và điều chỉnh dòng chảy của nó khi nó luân lưu khắp hoa sen chân ngã, sao cho khi công việc khai mở được hoàn tất, nguyên khí thứ sáu ở Tâm của Hoa Sen có thể tiết lộ. Sau mỗi cuộc điểm đạo, Hoa Sen được khai mở hơn,
It might here be noted that it is the positive force of the Manasadevas that produces initiation. Their function is embodied by the Hierophant. He, seeing before Him the vehicle for buddhi, passes the voltage from the higher planes through His body, and by means of the Rod (charged with positive manasic force) transmits this higher manasic energy to the initiate so that he is enabled to know consciously and to recognise the plan for his group-centre through the immensely increased stimulation. This force descends from the manasic permanent atom via the antaskarana and is directed to whichever centre the Hierophant—under the Law—sees should be stimulated. He stabilises the force, and regulates its flow as it circulates throughout the egoic Lotus, so that when the work of unfoldment is accomplished the sixth principle at the Heart of the Lotus can stand revealed. After each initiation the Lotus is more unfolded
(ccxxxvii):
Người dâng vật tế (Sacrificer) hay Yajamana. Yajamana là người đã hy sinh chính mình cho lợi ích của thế gian, và đã đảm trách uốn nắn các sự việc của thế giới đó, tuân theo thiên luật. Nếu cơ thể con người được xem như mảnh đất hy sinh, thì manas trong y là yajamana. Mọi hành vi của con người trong toàn bộ kiếp sống của y từ lúc sinh đến lúc chết, hợp thành một tiến trình cúng tế thần (yagnic) trang nghiêm, vốn được chỉ đạo bởi thực thể nhân loại đích thực được gọi là Manas. Người ấy là kẻ sẵn sàng hy sinh thân thể, lời nói và tư tưởng của y cho điều tốt lành của toàn thế giới, là một yagnika (người dâng vật cúng tế? − ND) thực sự, và mọi cõi giới (lokas) cao được dành cho y. Chủ âm trung tâm của đời sống của yagnika là làm điều tốt lành cho toàn thể, không phân biệt giai cấp và tín điều giống như mặt trời soi sáng cho vạn vật. Some Thoughts on the Gita, trang 90.
(ccxxxvii):
The Sacrificer or Yajamana. The yajamana is the person who has sacrificed himself for the good of the world and who has undertaken to mould the affairs of it, in obedience to the law. If the human body be taken as the sacrificial ground, the manas in him is the yajamana. All the doings of man in all his life from birth to death, form one grand yagnic process that is conducted by the true human entity called the Manas. He, who is willing to sacrifice his body, speech, and thought to the good of all the world, is a real yagnika and all the higher lokas are reserved for him. The central keynote of yagnika's life is to do good unto all, irrespective of caste and creed even as the sun shines for all.—Some Thoughts on the Gita, page 90.
