các tia sáng; các tia này được ước tính có số lượng là bảy, và tác động vào các điểm hay các vòng tròn này (tương tự với các âm điện tử trong các nguyên tử của khoa học) và ở giai đoạn này, chúng tạo ảnh hưởng nhiều nhất lên trên nguyên tử thường tồn cảm dục. Nguyên tử thường tồn hồng trần có một vị trí tương đối gần với trung tâm dương, và thần lực tác động qua nó, và tiếp tục đi đến nguyên tử thường tồn cảm dục dưới hình thức năm tia sáng nhiều màu sặc sỡ, vốn pha trộn với màu cực kỳ sinh động của nguyên tử thường tồn cảm dục và gia tăng cường độ của nó lên cho tới khi ánh sáng chói trở nên quá mức đến nỗi nó hiện ra với người quan sát cứ như là hai điểm được kết hợp, hoặc là hai electrons được hợp nhất, và (trong sự hợp nhất) chúng tạo ra một cường độ ánh sáng mạnh đến mức chúng được thấy như đang hòa tan.
rays; these rays are given as seven in number, and play upon these points or circles (analogous to the electrons in the atoms of science) and at this stage produce most effect upon the astral permanent atom. The physical permanent atom has a position relatively close to the positive centre, and the force plays through it, and passes on to the astral permanent atom in the form of five rays of parti-coloured light which blend with the intensely vivid hue of the astral permanent atom, and increase its intensity until the blaze is so excessive that it appears to the onlooker as if the two points blended, or the two electrons merged, and (in merging) produce such an intensity of light that they are seen as dissolving.
Nguyên tử thường tồn hạ trí, có một vị trí bên trong thể nguyên nhân tương tự với hành tinh xa nhất với mặt trời, cũng trở nên rực rỡ, và hai điểm kia (bây giờ được xem như là một) bắt đầu tương tác với nguyên tử thường tồn hạ trí, và một diễn trình tương tự được thiết lập và được tiếp tục cho đến khi hai điểm này – lưu chuyển quanh trung tâm dương của chúng – cũng tiến đến gần nhau, kết hợp, hợp nhất và hòa tan. Trung tâm sự sống dương tập hợp hay là tổng hợp cả ba điểm, và như vậy ba ngọn lửa của phàm ngã lặp lại trên một mức độ nhỏ bé của chúng tiến trình của tiểu thiên địa như được thấy trong sự tổng hợp lửa điện, lửa thái dương và lửa do ma sát, và chỉ còn lại một đơn vị chói sáng. Đơn vị chói sáng này, nhờ nhiệt phối hợp của bản thể nó, thiêu rụi thể nguyên nhân, và thoát ra trở lại vào các cõi trừu xuất. Như thế con người là chính Thánh Đạo và cũng là kẻ hành hương trên Thánh Đạo; y cháy lên như thế, mà cũng là vùng đất cháy.
The mental unit, having a position within the causal body analogous to the planet furthermost from the sun, becomes vibrant likewise, and the two other points (considered now as one) begin to interact with the mental unit, and a similar process is set up and is pursued until these two points—circulating around their positive centre—also approach each other, blend, merge, and dissolve. The centre of positive life gathers or synthesises the three points, and thus the three fires of the personality repeat on their tiny scale the microcosmic procedure as seen in the synthesis of electric fire, solar fire, and fire by friction, and only a blazing unit is left. This blazing unit, through the combined heat of its being, burns up the causal body, and escapes back on to the planes of abstraction. Thus man is the Path itself, and also the pilgrim upon the Path; thus does he burn, but is also the burning-ground.
Sự tương tự vẫn đúng trong trường hợp của tiểu thiên địa xét từ các mức độ Chân Thần trong biểu lộ của y dưới hình thức Chân Thần, Chân Ngã và Phàm Ngã, và như thế, tiến trình được tiến hành khi nó liên quan với một Hành Tinh Thượng Đế và cũng với một Thái Dương Thượng Đế nữa. Nếu bộ óc đủ để lưu giữ khái niệm này,
The analogy holds true in the case of the microcosm viewed from monadic levels in his manifestation as Monad, Ego and Personality, and thus the process is carried on as it concerns a Heavenly Man, and likewise a solar Logos. Should the brain suffice to hold the concept, thus
