phát triển phổ biến chút nào. Cho đến nay, hầu hết con người không phân biệt một cách chính xác giữa họ, với cương vị là Chủ Thể Suy Tưởng, tồn tại trong thời gian và không gian, với hiện thể mà nhờ đó họ suy tưởng, vốn có tính cách phù du và tạm bợ. Sự nhận thức thực sự về nhị nguyên căn bản này, và việc đánh giá một cách khoa học về điều đó, sẽ được thấy nơi các nhà thần bí, các nhà tư tưởng tiến bộ của nhân loại, những người tìm đạo hữu thức và những kẻ ở gần Cửa Điểm đạo.
by any means so universally developed. Most men do not as yet distinguish with accuracy between themselves as the THINKER, persistent in time and space, and the vehicle through which they think, which is ephemeral and transient. The real recognition of this essential duality, and the scientific appreciation of it is to be seen in the mystics, the advanced thinkers of the race, the conscious aspirants, and those nearing the Portal of Initiation.
Thứ ba. Sự phân biện giữa linh hồn với Tinh Thần, hay là sự nhận thức của con người rằng không những y có thể nói “Tôi hiện hữu” (“I am”); không những y có thể nhận thức rằng “Tôi là Chân Ngã” (“I am That”); mà y có thể tiến đến một nhận thức xa hơn nữa, và nói “Tôi là Chân Thần” (“I am That I am”).
Third. Discrimination between soul and Spirit, or the realisation by the man that not only can he say, “I am”; not only can he realise that “I am That”; but that he can advance to a still further realisation, and say, “I am That I am.”
Trong mọi sự khai triển và đánh giá này, quan năng phân biện của manas được vận dụng đến.
In all these expansions and appreciations the discriminative faculty of manas is utilised.
Do đó, chúng ta có thể thấy sự phát triển tương lai cho chính chúng ta, và nó sẽ đưa nhân loại tới đó. Hiện nay, con người biết được chính y như là đơn vị tâm thức riêng biệt; hiện nay y phân biệt giữa chính y với tất cả các bản ngã bị vật chất hóa khác; hiện nay y nhận thức chính y khác biệt với mỗi lãnh vực vật chất khác đang hoạt động từ Đức Thượng Đế đã bị vật chất hóa, đến tế bào trong thể xác của riêng y, và tế bào trong mọi thể xác trên cõi trần. Bản năng chia rẻ này, tính duy ngã đặc trưng này, đã là nơi nuôi dưỡng đứa trẻ, là con người, đã cách ly y cho đến khi y có đầy đủ sức mạnh, và có thể đảm trách phần của y trong công tác của nhóm y. Chỉ có sự phối hợp tự nguyện của lợi ích và của mục tiêu mới có giá trị, và chỉ những gì được nhận thấy trong con người khi y tiến gần đến đoạn cuối của con đường tiến hóa. Điều đó xảy ra ở một giai đoạn sớm hơn của việc tự khẳng định mãnh liệt, và sự tự tri mạnh mẽ. Chúng ta hiện đang ở giai đoạn này, nó đánh dấu mọi sự biểu lộ, và là cơ bản của việc duy trì tính đồng nhất. Nó phân biệt :
Therefore, we can see for ourselves the future development, and whereto it will lead mankind. Man now knows himself as a separated unit of consciousness; he NOW distinguishes between himself and all other materialised selves; he now realises himself as distinct from every other functioning sphere of matter from the materialised Logos to the cell in his own physical body, and the cell in all bodies on the physical plane. This separative instinct, this distinguishing self-centredness has been the nursery wherein the infant, man, has segregated himself until he is of full strength, and able to take his share in the work of his group. Only the voluntary merging of interest and of aim is of value, and only that is seen in man as he nears the final part of the path of evolution. It is incident upon an earlier stage of intense self-assertion and intense self-realisation. This stage is with us now; it marks all manifestation, and is the basis of the preservation of identity. It distinguishes:
