b. Nhờ vào sự phát triển liên tiến hay sự tiến hóa theo chu kỳ.
b. By means of progressive development or cyclic evolution.
c. Trên một số cõi, đối với thực thể có liên quan, đó là diễn trường của sự sống và lãnh vực của kinh nghiệm.
c. On certain planes, that are, for the entity concerned, the battleground of life, and the field of experience.
d. Bằng phương pháp của sự biểu lộ, vốn là một sự tăng trưởng dần dần từ một buổi bình minh mơ hồ và xa xăm, qua sự huy hoàng ngày càng tăng của ánh sáng, đến một ngọn lửa bùng cháy sáng ngời; rồi thì qua lúc chạng vạng mờ tối đều đặn đến sự quy nguyên cuối cùng. Lúc bình minh, ban ngày, giữa trưa, lúc chạng vạng, ban đêm – thứ tự là như thế đối với Thượng Đế, đối với Hành Tinh Thượng Đế và đối với con người.
d. By the method of manifestation, which is a gradual growth from a dim and distant dawn through an ever increasing splendour of light to a blaze of effulgent glory; then through a steadily dimming twilight to final obscuration. Dawn, day, midday, twilight, night—thus is the order for the Logos, for a planetary Logos, and for man.
Nếu 4 điểm ở trên được khảo sát kỹ càng, người ta sẽ nhận thấy rằng chúng khá toàn diện, và tiêu biểu cho 4 điểm mà cho đến nay là những điểm duy nhất đã có đối với con người trong cuộc tuần hoàn thứ 4 này.
If the above four points are carefully studied, it will be found that they are fairly comprehensive, and embody the four points that are as yet the only ones available for man in this fourth round.
Con người tự cho mình như là một tập hợp tổng hợp gồm thể xác, bản chất tình cảm, và trí năng, tuy nhiên, y tự biết mình còn nhiều hơn 3 thể này, và nhận ra y là kẻ sử dụng hình hài, cảm xúc và trí năng, giữ tất cả chúng lại với nhau một cách cố kết sao cho y trở thành một đơn vị. Một Hành Tinh Thượng Đế cũng hành động tương tự như thế, với sự dị biệt rằng manas không phải là trung gian (the medium) mà nhờ đó Ngài trở thành một tổng thể cố kết. Do bởi trình độ phát triển tiến bộ hơn của Ngài, đối với Ngài, minh triết là yếu tố chế ngự. Một Thái Dương Thượng Đế nhờ Ý Chí mà đạt được những gì mà một Hành Tinh Thượng Đế đạt được nhờ minh triết hay tuệ giác, còn con người (ở mức độ nhỏ bé của y) đạt được điều đó nhờ manas. Tuy nhiên, cả Hành Tinh Thượng Đế và con người chỉ là những thành phần của một tổng thể vĩ đại hơn của họ, lửa điện của ý chí cũng thấm nhập vào họ, phối hợp với lửa thái dương của tuệ giác, và thổi bùng các lửa vật chất. Trong tất cả các phân biệt và các biến phân này, phải nhớ rằng chúng không tồn tại theo quan điểm của Thượng Đế, mà chỉ là được hàm ý liên quan
Man regards himself as a synthesised aggregate of physical body, emotional nature, and mentality, yet knows himself as more than these three, and recognises himself as the utiliser of form, of emotion, and of mentality, holding them all together coherently so that he is a unit. A planetary Logos similarly does the same, with the difference that manas is not the medium whereby he is a coherent whole. Owing to his more advanced stage of development, wisdom isfor Him the dominant factor. A solar logos achieves through Will what a planetary Logos does through wisdom or buddhi, and man (on his tiny scale) through manas. Yet, as both planetary Logos and man are but parts of their greater whole, the electric fire of will permeates them also, merging with the solar fire of buddhi, and fanning the fires of matter. In all these distinctions and differentiations it must be remembered that they do not exist from the logoic standpoint, but are only to be predicated in relation
