có liên hệ đến các hành tinh vật chất trọng trược. Sự chiếu diệu được nói đến trong các kinh sách huyền môn và trong bộ GLBN là thuộc về chất dĩ thái; chính năng lượng dĩ thái bốc lửa này đem đến sự hoàn tất (và vì thế hủy diệt) ba hành tinh hệ chính yếu còn lại. Trong việc này, chúng ta có một tương ứng với sự đốt cháy thể nguyên nhân vào lúc điểm đạo thứ tư qua sự hòa nhập của ba loại lửa. Đó chỉ là một sự tương ứng, và các chi tiết đừng nên đẩy đi quá xa. Hành tinh hệ Saturn, về mặt huyền bí, được xem như hấp thu được “các lửa ma sát của không gian thái dương hệ”; Neptune được xem như kho chứa của “các lửa thái dương”, còn Uranus như là trú sở của “lửa điện”. Khi nào, qua hoạt động ngoài thái dương hệ được dựa trên ba nguyên nhân:
connection with the dense physical planets. The blazing forth spoken of in the occult books and in the Secret Doctrine is in etheric matter; it is this etheric fiery energy which brings to a consummation (and so destroys) the remaining three major schemes. In this we have a correspondence to the burning of the causal body at the fourth Initiation through the merging of the three fires. It is only a correspondence, and the details must not be pushed too far. The Saturn scheme is esoterically regarded as having absorbed the “frictional fires of systemic space”; Neptune is looked upon as the repository of the “solar flames,” and Uranus as the home of “fire electric.” When, through extra-systemic activity based upon three causes:
1. Sự chỉnh hợp của Thượng Đế,
1. Logoic alignment,
2. Việc nhận được điểm đạo của Thượng Đế,
2. The taking of a logoic Initiation,
3. Hoạt động của “Đấng Bất Khả Tư Nghị”,
3. The action of the “ONE ABOUT WHOM NAUGHT MAY BE SAID,”
ba hành tinh hệ này được kích hoạt cùng một lúc và các loại lửa chuyển từ lửa này sang lửa kia theo cách thức tam giác, kế đó chúng cũng đi vào mờ tối. Không có gì còn lại ngoại trừ các mặt trời dĩ thái tỏa chiếu và các mặt trời này – do sự cháy cực độ (through very intensity of burning) – tan rã một cách rất nhanh chóng.
these three schemes are simultaneously stimulated and the fires pass from one to another in a triangular manner, they then too pass into obscuration. Naught is left save the blazing etheric suns and these—through very intensity of burning—dissipate with great rapidity.
